Từ khi bị các chị trong phòng “ném” những ánh mắt khó chịu và hằn học, Hương đâm ra “ngần ngại” với các bộ cánh thời trang.
Cô không biết nên mặc thế nào cho xấu đi. Người ta bảo phụ nữ xấu phải chịu nhiều thiệt thòi, nhưng bản thân Hương lại thấy rằng: phụ nữ đẹp cũng có nhiều nỗi khổ khó nói…
Hương nổi tiếng xinh và ăn mặc đẹp. Ngày đầu tiên đi làm, cô nhận được rất nhiều ánh mắt ái mộ của các chàng. Vừa xinh, vừa cư xử nhã nhặn, lịch thiệp, nên “tiếng tăm” của cô nhanh chóng lan truyền khắp công ty. Tuy nhiên, những rắc rối của cô ở sở làm cũng bắt đầu từ việc cô quá xinh đẹp.
Phòng Hương ít nam nhiều nữ. Tình trạng “âm thịnh dương suy” này đã nảy sinh khá nhiều rắc rối. Trái hẳn với ánh mắt ngưỡng mộ của các chàng, mỗi lần Hương bước vào phòng, cô đều nhận được những cái nhìn không mấy thiện cảm của các chị. Chị trưởng phòng ngay từ hôm đầu tiên đã “đe”: “Ở đây có quy tắc về ăn mặc đàng hoàng. Em nên chú ý để không bị sai phạm”.
Nhìn xuống bộ cánh của mình, Hương không biết mình có sơ suất gì không. Cũng là áo sơ mi, váy ôm kín đáo như mọi người thôi mà. Cô chỉ biết ‘dạ”, “vâng” rồi đi về bàn làm việc.
Mới buổi đầu tiên, Hương đã “bị” một em trẻ hơn “sai” đi photo một mớ tài liệu. Còn sếp thì bắt cô lập ngay môt cái kế hoạch cho 6 tháng cuối năm. Không một lời hướng dẫn, không một cái nhìn thiện cảm. Hương vừa làm vừa chảy nước mắt.
![]()
Phòng Hương ít nam nhiều nữ. Tình trạng “âm thịnh dương suy” này đã nảy sinh khá nhiều rắc rối. (ảnh minh họa)
Nghĩ rằng mình là “ma mới” nên bị bắt nạt, cô cố gắng cư xử nhẫn nhịn và chịu đựng. Nhưng vào cùng đợt với cô cũng có một em, chỉ có điều, em này không xinh và cũng chẳng để ý gì đến hình thức. Trong khi Hương bị sai việc này việc khác thì em này lại được các chị hướng dẫn, chỉ bảo niềm nở và ngồi “hầu chuyện” mấy chị. Hương chợt thấy buồn.
Hương vẫn không hiểu sao mọi người trong phòng lại ghét cô đến vậy. Cô không hiểu cái gì, hỏi thì lại bị “chửi”: “không có trình độ”, “đẹp mà óc bã đậu”, v.v… Hôm rồi cô mới đưa cái kế hoạch cho sếp, mới xem qua chưa đầy 2 phút, sếp đã đập tay xuống bàn nhăn nhó: “Cô làm việc kiểu gì đấy? Chẳng có logic và sáng tạo gì cả? Chắc suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện làm đẹp và áo quần thôi chứ gì?”.
Hương bắt đầu biết nguyên nhân khiến cả phòng “tẩy chay” mình, cô không biết phải cư xử thế nào mới đẹp lòng mấy chị ở công ty. Hương vốn đã đẹp sẵn, mặc đồ có đơn giản đi chăng nữa cũng có nhiều người khen. Bình thường, cô thấy rất vui, nhưng ở hoàn cảnh hiện tại, những lời khen ấy chỉ khiến cô gặp rắc rối.
Khổ nhất là chuyện các chị không chịu hợp tác với Hương để giải quyết công việc. Hỏi thông tin gì, họ cũng bảo cô nên tự tìm hiểu. Ngay cả lịch họp, Hương cũng không được thông báo. Có đợt, cả phòng đã họp nửa buổi rồi Hương mới lò dò đến. Cô bị sếp lớn la tơi bời vì cái chuyện “vô tổ chức”. Thấy những nụ cười mãn nguyện trên môi các nữ đồng nghiệp, Hương chợt thấy tức tối, bởi cô vừa mới nhận được một cái tin nhắn về lịch họp ngay tức thì.
Cứ mỗi buổi sáng bước vào công ty, nhận được lời khen của các đồng nghiệp nam, Hương lại phải “hứng chịu” thêm những ánh mắt khó chịu của các đồng nghiệp nữ. Đi đâu cô cũng nghe những lời nhiếc móc: “suốt ngày áo quần để mồi chài đàn ông chứ có hay ho gì”, “chỉ được mỗi cái hình thức”, v.v…
![]()
Cô muốn có một sự thay đổi, một sự nhìn nhận khác về thực lực chứ không phải là sự ganh đua với sắc đẹp của mình. (ảnh minh họa)
Tệ hơn nữa, cả phòng ngày nào cũng “soi” vào trang phục của cô. Dường như đó là chủ đề bàn tán không bao giờ chán của họ. Nào là: “cái váy ngắn quá”, “cái áo sexy quá”, “màu mè quá”, “điệu đà quá”… Hương rất thích công việc hiện tại, và bản thân cô cũng đã tốn khá nhiều công sức để xin vào đây, nên nhiều khi chán quá, muốn nghỉ làm, Hương vẫn cố động viên mình cố gắng.
Gần đây, trong công ty rộ lên “tin đồn” Hương vướng vào scandal ái tình với sếp tổng. Nhiều người còn bóng gió: “Chà, đợt này câu được con cá to thế. Đúng là con gái đẹp thời nay có lợi thế thật!”, có người còn sỗ sàng: “Vài bữa thành bà lớn thì đừng quên tụi này nhé”. Chỉ có Hương là ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hỏi mãi, cô cũng biết được nguyên nhân. Thì ra có người “phao tin” rằng đã thấy cô và sếp tổng cùng nhau vào… khách sạn. Nhiều người còn cho rằng, “chân dài xinh đẹp nào mà chẳng “hám” đại gia” làm Hương ức muốn khóc.
Ngày Hương nộp đơn nghỉ việc, phòng cô vui như hội. Mấy chị xúm xít lại hỏi han làm cô ngạc nhiên. Hương buồn khi nghĩ rằng, đồng nghiệp của cô vui vì đã “tống khứ” được một “cái gai xinh đẹp” ra khỏi tầm mắt mình. Bạn bè khuyên cô nên đối mặt với những khó khăn, không nên chạy trốn, nhưng cuối cùng, bản thân Hương cũng đã quá mệt mỏi với môi trường làm việc này. Cô muốn có một sự thay đổi, một sự nhìn nhận khác về thực lực chứ không phải là sự ganh đua với sắc đẹp của mình
Theo eva
Bỏ qua những lời bàn tán về tấm bằng tiến sĩ chương trình đào tạo...
Tỷ phú George Soros đang lên kế hoạch dần trả lại 1 tỷ USD của các...
Tỷ phú Mukesh Ambani có nguy cơ mất ngôi nhà trị giá 1 tỷ USD của mình...